Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

CUNG ĐÀN TÌNH THƠ


CUNG ĐÀN TÌNH THƠ
Ôm đàn ném xuống lũng sâu
Cung thương nhỏ giọt máu đào trầm luân
Cho em thơ đã vô cùng
Trái tim nước mắt đã từng thương đau
Này em cơn gió nghẹn ngào
Này ta gói mộng trút vào ngàn năm
12-5-17

Thứ Năm, 11 tháng 5, 2017

HOANG PHẾ


HOANG PHẾ

Có khi nào em hỏi?
Sao tình anh phôi pha
Vòng tay lơi hò hẹn
Thơ câm lời thiết tha.

BÀN PHÍM


BÀN PHÍM

Em đã bao lần gõ nhẹ tình mềm như trăng lên bàn phím lòa xòa sợi tóc. Mấy sợi tóc ngoan hiền xoa dịu nỗi đau anh bên trong lồng ngực phập phồng.

Đêm bây giờ là đêm của hành trình lạnh lẽo chưa khi nào dứt nỗi nhớ mênh mông. Mười ngón tay chẳng thể lướt nhẹ nhàng trên bàn phím khuya nay em viết về anh nữa.


Bàn phím giờ đây như lưỡi dao cắt từng chút yêu thương dứt đôi con chữ. Xé nát giận hờn dày xéo trái tim thành trăm nghìn mảnh vỡ một lần yêu.

ÁNH SAO TRONG TIM


ÁNH SAO TRONG TIM

Trong trái tim già nua vẫn còn đủ chổ cho ngàn ánh sao lấp lánh.Trong tâm hồn ta vẫn còn niềm tin cho bao tháng ngày hiu quạnh.Trong bầu trời vẫn còn những cơn mưa cuối mùa chưa tạnh. Trong đôi mắt em chắc hẳn vẫn ẩn tàng một tình yêu thoảng qua.

Hãy hát lên khúc yêu thương khi trái tim đỏ chưa già. Hãy cắm một bông hoa trên mộ phần một người vừa nằm xuống. Hãy vẽ một bức tranh cho thế giới sắc màu suy tưởng. Hãy cởi bỏ phút nặng lòng khi nghĩ đến người dưng.


Ta yêu em như yêu một ánh sao mờ mịt giữa không trung. Xa ngái quá làm sao gởi tình lên trên ấy. Những tinh cầu xa tỉ năm bao giờ cũng vậy. Vẫn nhẹ nhàng bay tìm bến đổ ở vô cùng.

VẮNG ANH MÙA ĐÔNG - TRƯƠNG LÊ SƠN - HOÀNG LÊ VI

TÌNH RƠI - HỒ ĐĂNG LONG - QUANG TUẤN

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

CỦ KHOAI CỦA MẠ


CỦ KHOAI CỦA MẠ
Mới đó mà đã bốn mươi năm.
Lúc ấy tôi là một sinh viên sư phạm đang thắc thỏm đợi chờ quyết định.
Thời gian này cũng chính là giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc sống gia đình tôi, thời điểm mà tất cả tiền của mạ dành dụm được đã đem chi tiêu hết sạch đang khi sự hòa nhập của mọi người vào cuộc sống mới lại chưa thực sự bắt đầu.

Xin nhắc lại một chút, đất nước thống nhất dân làng tôi chập chững bước vào làm ăn theo kiểu tập đoàn sản xuất, rồi chừng một năm sau, nhà nước lại có chủ trương tiến lên hợp tác xã, người dân quê tôi bắt đầu sống với nhịp điệu sớm đi chiều về theo tiếng kẻng vỏ bom treo tòn ten ở cuối xóm mỗi đội sản xuất.

Cách làm ăn mới này, khi nghe cán bộ hợp tác giải thích mọi người hừng hực khí thế, tràn trề tin tưởng vào tương lai, nhưng không hiểu do đâu, từ sau ngày thực hiện, nhiều gia đình bắt đầu thiếu ăn, bữa cơm độn khoai sắn dần xuất hiện từ nhà này đến nhà khác, và tỉ lệ khoai sắn độn vào cơm cứ tăng dần lên, còn hạt gạo trong nồi ngày một giảm.