Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

CHỚM THU CHƯA





Mùa thu rồi em ơi
Nắng nhẹ vàng rong chơi
Mây rủ nhau bỏ trời
Lang thang về cuối phố
(Con đường tình thuở đó
Lá dần phai màu xanh
Như màu má nguyên trinh
Dãi dầu bao mưa nắng)*
(Một mình bên thềm vắng
Em có tiếc thu sang
Áo lụa với nắng vàng
Tóc dài vương trong gió?)*
Một mình bên quán nhỏ
Anh ngồi ngóng mùa thu
Lơ đãng dặm sương mù
Hoang liêu bờ sông trắng...
* Có thể không đọc khổ 2&3.

    7/6/2017

XÓA NHÒA


  XÓA NHÒA
Hạ buông chút nắng
Tôi nhặt mang về
Nửa đường cơn gió
Nghiêng trời đổ đi
Tôi buông tình si
Thả câu ảo vọng
Loạn cuồng con sóng
Cuốn bờ thiên di

 6/6/2017

Võ Nguyễn Ban Mai 
Hạ thả giọt mưa 
Đem lòng tôi hứng 
Gió cồn phóng túng 
Nghiêng đổ mất rồi 

Yêu em không lời
Buông tơ ảo ảnh
Bờ ngàn sóng đánh 
Tình ôi thiên di

MƯA



MƯA
Mưa mưa mưa ...
Trên căn gác nhỏ
Buồn chưa 
một người
Ôm đàn
Gảy khúc ly bôi
Mặc mưa
Mặc gió 
Tơi bời
Ngoài hiên

TÌM EM GIỮA SÀI GÒN

                                                                                 
                                                                                   

    TÌM EM GIỮA SÀI GÒN

Có những ngày 
ta tìm em 
giữa Sài Gòn không địa chỉ
Lang thang phố phường 
hàng quán rong rêu
Qua công viên buồn 
qua chợ búa liêu xiêu
Qua hăng hắc bụi đường 
qua áo màu nhạt nắng
Ngày lại ngày
ta tìm em 
giữa muôn ngàn số phận
Quyết nhủ lòng 
em phiêu dạt nơi đây
Cứ ngỡ em 
thấp thoáng 
dưới bóng hàng cây
Cứ ngỡ em 
ngồi quán cà phê 
xanh xao góc phố..
Giữa buổi loạn ly 
vẫn khư khư 
ôm chút tình nho nhỏ
Sài Gòn ơi 
sao rộng lớn thế này
Đường quá dài 
ta tìm tình yêu
trong hào nhoáng bủa vây
Chắc là em... 
có lẽ là em 
dặm trường...
không đến được...
Ta vẫn tìm em... 
tìm em mỗi bước...

  4/6/2017




Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

VẼ NẮNG


                                                                               

VẼ NẮNG

Anh vẽ nắng hanh vàng trên phố cũ....
Có lá bay nhè nhẹ ở ven đường
Anh vẽ gió về sợi tóc vương vương
Trên má thắm chưa phai màu hồng phấn
.Anh vẽ mãi tình yêu xưa lận đận
.Suốt một đời không hiện dáng trái tim
Nắng ở trên cao nắng cứ trốn tìm.
Gió cũng cứ thổi hoài vào hoang vắng....
Có bao giờ em sẽ là sợi nắng
Dệt thương yêu vàng óng tựa tơ trời
Gió sẽ về mát dịu cả lòng tôi
Cho nắng gió mãi hoài xanh tuổi nhớ.

2/6/2017

CHO ĐI

                                                                               

CHO ĐI

Em như kẻ mộng du trong miền 
nghĩ suy thảm hại quay cuồng 
dõi theo dáng hình anh xa khuất...

Không thể nào tin trái tim em
 cho phép đôi môi bé xinh 
trở thành kẻ sát nhân giết chết 
mối tình trên non cao chất ngất

Đôi môi ngậm những đóa hoa hồng
 dấu yêu như tình anh trao em
 tinh khôi ngọt ngào hương mật

Bỗng tuôn trào những ghen tuông
 những chua chát những mặn đắng
 những điêu ngoa không chừa 
một thứ gì..

Mất anh rồi em mới biết
 yêu là phải cho đi....



SƯƠNG MAI

                                                                               

SƯƠNG MAI

Một vầng trăng đã vỡ
Lẫn khuất đáy giếng sâu
Một câu thơ rơi rụng
Xuống huyễn mộng ban đầu
Cũng là em đó thôi
Bốn mươi năm khôn nguôi
Nhớ chi mà nhớ mãi
Một bóng chim ngàn khơi?
Cũng sáng nay thức dậy
Bình minh lên kia rồi
Em theo làn sương mỏng
Vội tan loãng bên trời.

1/6/2017

HOANG MANG

                                                                               

HOANG MANG

Chừng như có con suối
Róc rách chảy đâu đây
Hay tiếng xưa vọng lại
Từ ngàn năm mây bay?
Hình như có vòng tay
Mơ hồ... hồ ..ngây ngây
Ấm nồng miền chăn chiếu
Mơ hồ... hồ.. say say
Hình như ta khác ta
Biến hình thành quỷ ma
Giam thân trong u tối
Hay là ta ...đang là...
31/5/2017

NHỚ CHỊ NHỚ NHÀ


                                                                           



   NHỚ NHÀ NHỚ CHỊ

Nhà em nhờ chị thắp hương khói
Sân trước sân sau cháu quét giùm
Em còn lưu lạc nơi xa ngái
Nhớ quá chị ơi tết mùng Năm
Ngày đó chị em chung mái nhà
Rất nghèo mà có mạ có cha
Cả đàn em dại thời thơ bé
Quấn quýt níu tay chị vòi quà
Tết xong lại nhớ Tết mùng Năm
Sáng ra mạ dặn bửa nay ăn
Mít thơm cóc ổi giết sâu bọ
Đến trưa xôi vịt tha hồ ăn.
Giờ đây hiu quạnh khoảng sân vui
Bàn thờ tiên tổ khói hương rơi
Bóng chị lom thom lo khấn vái
Cầu cho em khỏe ở quê người.

    30/5/2017

NHẮN GỞI

                                                                             
                                                                             
                                                                     
 NHẮN GỞI

Ai về bên ấy cho tôi nhắn
Trời xanh mây trắng lạc mất nhau
Xuân này én mộng không về nữa
Tơi tả tình thơ riêng nỗi đau

      29/5/2017

Chủ Nhật, 28 tháng 5, 2017




ĐA TÌNH
Len lén một mình bước ra xa
Hái trộm đem về một cành hoa
Dấu kín rất sâu trong ngực trái
Tặng em em nhé chút tình ta

Hoa tím ngày xưa em vấn vương
Rung rinh khép nép mọc ven đường
Cứ bảo ...anh nì màu chung thủy
Bắt chước thi nhân rất dễ thương...

Nhớ xa xưa nhớ... tay nắm tay
Má hồng phơn phớt dáng thơ ngây
Ép cành hoa tím vào ngực áo
Em bảo tình em ...như ri đây...!

Thôi nhé em xưa đã rất xưa
Còn đây hoa tím gió đong đưa
Ta hái về rồi em cầm lấy
Tình yêu ai nói mấy cho vừa.
29/5/2017

Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2017

GỞI CHO EM

                         

GỞI CHO EM

Bài thơ đầu tiên anh viết cho em
Cho màu mắt dại khờ tia nắng sớm
Cho trái tim xanh nụ hoa vừa chớm
Cho đôi má hồng một chút ban mai.

Bài thơ đầu tiên anh viết cho ai
Nghe thơm thơm hương thầm màu mực
Em sẽ ép nồng nàn vào lồng ngực
Sợ đường mưa ướt giáo án yêu thương.

Bài thơ đầu tiên là ngút ngát sắc hương
Gởi về em nơi chân trời xa đó
Anh gởi trăng gởi sao và gởi gió
Sáng mai này chắc sẽ đến tay thôi.

27/7/2017

GIÀN BẦU ĐẮNG

                                                                    

   Tôi sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện về giàn bầu đắng. Chuyện có thật một trăm phần trăm. Và tôi, người viết những trang này, dù sao cũng còn chút lòng tự trọng khi khẳng định như vậy. Còn các bạn có tin không thì tùy.
        Thật ra, từ điềm gỡ (điềm xấu) chẳng xa lạ gì với hết thảy chúng ta, đúng không bạn ? Tuy nhiên, những chuyện kể về điềm báo cho  linh hồn một con người vừa thăng thiên luôn được người ta thêu dệt thêm cho li kì vì rất khó có ai kiểm chứng. Phần lớn mọi người chỉ được nghe kể lại, rồi thêm thắt vào cho có vẽ linh ứng sau khi có người thân đột ngột ra đi. 
       Thú thật với các bạn rằng, trước khi bản thân tôi trở thành người trong cuộc, là nhân chứng sống của câu chuyện này, tôi vẫn thường cố lắng nghe, rồi giả vờ tin qua tin quýt cho được lòng người kể. Các bạn cũng thường làm như thế phải không ?
        Nhưng câu chuyện về giàn bầu của cha tôi trồng vào năm đệnh mệnh ấy lại hoàn toàn khác .

Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017

SÁNG NAY TÔI


SÁNG NAY TÔI

Bài thơ tôi viết hôm qua
Sáng nay câu chữ nhạt nhòa chưa em?
Mà sao nhoi nhói trong tim
Mà sao trang giấy im lìm thế kia?

Đem tình pha với sương khuya
Đem hồn pha với bộn bề gió trăng
Phủi đi mấy hạt hồng trần
Nhủ lòng ai ấy bâng khuâng mỉm cười

Nửa ngày tôi ngóng tin vui
Nửa ngày tôi bỗng ngậm ngùi hoang mang
Âm thầm cuối buổi chiều hoang
Cánh có bay lã về ngang cuối trời...

Chén trà nhạt thếch à ơi
Ly cà phê cũng đầy vơi nỗi buồn
Trang face rời rã phím buông
Tình tôi chớp bể mưa nguồn thế chăng?

26/5/2017

Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017

KHÔNG GIẬN CŨNG BUỒN


KHÔNG GIẬN CŨNG BUỒN


Ba bữa nay em không hờn không giận
Lời dỗ dành anh để tặng ai đây
Hay lòng em như chiếc lá thu phai
Rơi nhẹ xuống trang tình thơ người khác?

Thi sĩ ơi kẻ làm thơ dốt nát
Yêu một người chưa biết mặt biết tên
Chỉ biết rằng người ấy là em
EM EM EM mà tình cao như núi

Em không giận anh lại càng bối rối
Khuôn mặt kia không phụng phịu dễ thương
Không ngây ngô như đứa trẻ ngoan hiền
làm sao để anh tỏ tình cho hết

Có một điều anh nhớ em gần chết
Nhớ như điên khùng da diết khôn nguôi
Đã ba hôm hay hơn thế mất rồi
Giận đi em để anh còn dành dổ

  25/5/2017

HUYỀN DIỆU


HUYỀN DIỆU

Khi chén rượu khi cuộc cờ
Khi xem hoa nở khi chờ trăng lên. ( Kiều )

Chén rượu đây đôi mình cùng uống
Ngấm men say quên hết đường về
Ta dìu nhau qua vạn nẻo sơn khê
Trời bát ngát đủ cho hồn chếnh choáng

Cờ đây em ta đánh chơi vài ván
Xe pháo này em cứ tiến lên thôi
Chốt qua sông anh yếu thế mất rồi
Đã thua cuộc khi bàn cờ chưa sắp

Hoa đây em đêm quỳnh hương ngăn ngắt
Phút giao thoa trời đất chỉ mình ta
Hoa có ngại ngùng thôi kệ hồn hoa
Anh sẽ vỗ về hoa ơi đừng thẹn

Trăng đây em bến sông xưa hò hẹn
Trăng chờ ta cùng đến mới nhô lên
Trăng rải ánh vàng lấp loáng tóc em
Anh vuốt nhẹ cho trăng suông rơi xuống....

24-5-2017
                   

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

GIÃ TỪ MÙA ĐÔNG

                                                       
 GIÃ TỪ MÙA ĐÔNG 

Thế là mùa đông lê thê rét mướt đã đi qua đi qua thật chậm.
Nhịp điệu của mùa xuân của yêu thương nồng thắm lại quay về.
Ta cúi nhặt chiếc lá cuối cùng tái tê vừa ngập ngừng rơi về lòng đât.
Ta hít thật sâu mùi thinh không nồng nàn hương đêm nhè nhẹ vào lồng ngực căng phồng chan chứa tin yêu.

Hãy để cho những giọt nước mắt mùa thu mùa đông trôi theo nỗi buồn về dòng sông quá khứ.
Hãy để cho mầm yêu thương nở đầy những bông hoa tình tự
Em và anh chúng mình mau gói ghém hành trang cho một cuộc dạo chơi ngút ngàn trên mọi ngã đường sinh tử.
Trên bước đường đời ta chỉ hái về nhà mãi mãi những mùa xuân.

 22-5-2017

Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2017

ĐUI MÙ

                                     
ĐUI MÙ

Anh từng gom gió gom mây
Gọi mời lá gọi mời cây
Gom hết trăng sao em nhỉ
Vun cho tình mãi đong đầy

Ngày ấy thơ chưa ráo mực
Cúi đầu em gởi nụ hôn
Rồi mơ một ngày đôi bạn
Chứa chan mộng đẹp trong hồn

Đâu ngờ ngàn bài thơ cũ
Chẳng bằng một nửa vòng tay
Thơ xưa lạc loài bên gối
Chút tình rơi vãi đó đây

Đui mù tình anh hóa tro
Tàn phai hắt hiu ánh lửa
Em đi không về đây nữa
Vội quên ngày ấy hẹn hò

  21-5-2017

                                                                               

Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2017

VẾT THƯƠNG

                                             
 VẾT THƯƠNG

Trước sau cũng một lần tôi
ngồi ôm ảo mộng giữa đồi thông reo
Cánh chim khuất mấy lưng đèo
Một vầng mây trắng dõi theo bóng nàng

Tôi từ dừng vó ngựa hoang
Giao mùa rộn rã ngày chan chứa ngày
Mơ màng tóc rối đắm say
Khát khao mắt khép môi đầy nguyên trinh
Hồn em con suối đa tình
Hồn tôi khúc nhạc vô hình vuốt ve
Em say giấc mộng đêm hè
Tôi say chén rượu câu thề ái ân

Cũng nghe đời lắm phong trần
Chưa nồng duyên thắm đã gần biệt ly
Vần thơ chếnh choáng sầu bi
Ngổn ngang câu chữ viết gì hỡi em

20-5-2017

Thứ Năm, 18 tháng 5, 2017

KHÓI SƯƠNG


Tiếng chuông trong màn sương nhẹ rơi xuống mảng rêu phong tháp cổ. Em hoang liêu như dòng sông xa mờ thấp thoáng con thuyền nơi cố độ. Năm ngón tay thiếu nữ xòe ra tiếc nuối cuộc tình hôm qua rụng vỡ. Anh chếnh choáng ly rượu hoang đàng nơi phố cũ mình từng đến đúng không anh?

Tiếng nhạc ném xập xềnh nỗi buồn anh vào mỗi ly rượu đắng hòa tan bóng hình em thơ ngây. Bước nhảy lững lờ như mây trôi như sương rơi như hoàng hôn chìm vào bóng tối. Vòng tay rã rời ôm chặt hoài niệm trở về quán nhỏ ngày xưa em chờ đợi. Ly cà phê bên ly nước dâu tây đen đen đỏ đỏ cuộc hẹn hò muôn thuở mà em.

19-5-2017

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

NHỮNG CON ĐƯỜNG



NHỮNG CON ĐƯỜNG

Em cô đơn
Bước về phía trăng
Trăng nghiêng đầu núi
Bước về phía gió
Gió lùa sông xa
Chếnh choáng vần thơ
Anh gieo ngày trước
Em lạc bước
Em đi hoang

Anh bỏ em
Quay gót lang thang
Anh đi
Cùng trời cuối đất
Em khóc ngất
Một niềm yêu
Âm ỉ mãi
Khôn cùng

Những con đường ta đi
Không dẫn về La Mã
Những con đường
Sỏi đá
Chênh vênh
Em và anh
Mỗi đứa lại bước đi
Suốt con đường đau khổ

 18/5/2017

Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

HỘ MỆNH



   HỘ MỆNH

Anh chọn một vì sao
Chênh chếch phía góc trời
Mịt mờ trong mây khói
Le lói màu chơi vơi

Cứ nửa đêm về sáng
Thầm kín một góc trời
Tìm mắt ai thăm thẳm
Cuối thiên hà chơi vơi

Tại sao em không hiểu
Tỉ tỉ vì sao rơi
Anh chỉ mơ có một
Hộ mệnh tình anh thôi

Tại sao em không hiểu
Facebook ngàn nick name
Anh chỉ mơ có một
Chỉ thương thầm tên em

Đến bao giờ em hiểu
Trong muôn ngàn nick name
Anh ước ao được gọi
Tên một vì sao đêm

  17-5-2017

Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

THÁNH NỮ BUỒN


THÁNH NỮ BUỒN

Đây má thắm đây môi hường anh nhé
Của ngày xưa run rẩy chạm hồn nhau
Tóc búi hiền ngoan sóng mắt dâng trào
Em đằm thắm trao người không luyền tiếc

Làm sao quên ta yêu nhau... khủng khiếp 
Như mưa nguồn như hoang dại cuồng phong
Hừng hực ba mươi chẳng thể ngại ngùng
Đêm vô biên...ánh trăng khuya làm chứng

Ôi yêu đương thời gian trôi hờ hững
Sao giờ này chưa đến mở vòng tay
Sao hôm nay chưa đến với mê say
Hay là đã ngại đường mưa ướt áo...

Anh không đến tay khép hờ mộng ảo
Hết đêm nay mai sẽ sớm về thôi
Vầng trăng khuya sau khung cửa xẻ đôi
Một nửa nhớ một nửa hờn thầm lặng..

16-5-17

Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017

TÌM VỀ


Sen hồng mới hái hở cô em ?
Yếm xanh xanh thắm chít khăn đen
Ngắm hoa sao mắt buồn như thể
Mơ cuối trời xa mơ bóng chim...

Cho tôi gợi nhớ một lời thôi
Thu xưa tôi đã đến đây rồi
Cô nhảy lò cò trên sân gạch
Nhìn tôi rồi chỉ mím môi cười...

Và xin hỏi nhỏ chị em đâu ?
Cái cô ngày ấy áo nhuộm nâu
Tóc bỏ đuôi gà khăn mỏ quạ
Má thơm nhè nhẹ hương hoa cau.

Sao chẳng trả lời mắt rưng rưng
Sao chẳng nhìn tôi mà ngập ngừng
Chị đâu em hỡi sao không nói ?
Mấy cánh sen hồng cũng rưng rưng...

Hôm nay em hái chục búp sen
Cắm vào bình nhớ đến chị em
Đây nén hương tàn em mới thắp
Anh hãy vào đây ngước mắt xem...


15-5-17

HÒA TẤU TRỊNH CÔNG SƠN - Yoshi Imamura & Liz Kinon

LIÊN KHÚC NGÔ THỤY MIÊN

Thứ Bảy, 13 tháng 5, 2017

BÓNG NGƯỜI

                 

Kìa em
tóc xõa ngang lưng
Hình như
chiếc bóng
rưng rưng khóc cười

Kìa em
Mắt biếc đôi mươi
Chừng như
Ướt đẫm
nửa đời tôi xưa

Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

DẤU YÊU XA

               

            DẤU YÊU XA
Em xếp lại những vần thơ xưa cũ vào chiếc hòm kí ức lỉnh kỉnh mớ yêu thương hờn giận mang vào nỗi nhớ.
Tô lại chút son môi thời con gái đỏng đa đỏng đảnh làm bộ không biết gì trước ánh mắt anh đắm say một thuở.

Mây trắng cứ trôi cứ trôi dạt dào về phía mảnh trời thăm thẳm trong suốt màu pha lê xanh bỡ ngỡ.

Mây trôi rủ rê thời gian trôi lặng lờ suốt tháng năm tuổi ngọc tuổi mơ tuổi xuân thì tuổi đời gai góc.
Và sáng nay em chợt nhận ra em đã đánh mất anh mãi mãi có lẽ suốt đời này sẽ không quay lại
Dấu yêu xa.
13-5-17

CUNG ĐÀN TÌNH THƠ


CUNG ĐÀN TÌNH THƠ
Ôm đàn ném xuống lũng sâu
Cung thương nhỏ giọt máu đào trầm luân
Cho em thơ đã vô cùng
Trái tim nước mắt đã từng thương đau
Này em cơn gió nghẹn ngào
Này ta gói mộng trút vào ngàn năm
12-5-17

Thứ Năm, 11 tháng 5, 2017

HOANG PHẾ


HOANG PHẾ

Có khi nào em hỏi?
Sao tình anh phôi pha
Vòng tay lơi hò hẹn
Thơ câm lời thiết tha.